Tôi chưa bao giờ đọc cuốn Simplicity hay bất kỳ cuốn sách nào nói về Simplicity. Tôi chỉ nghĩ có thể cảm nhận được nếu người ta viết thì người ta có thể viết gì, khuyên gì.
Tôi thấy sự phức tạp trong suy nghĩ, trong những process nhằng nhịt, móc nối, dính nhớp nháp như màng nhện của từng con người và của mỗi tổ chức.
Sự nhằng nhịt và dính nhờ nhờ ấy đảm bảo cho mỗi con người và tổ chức rằng không có ai, không có hành động nào tự do vượt khuôn khổ, tự do vọt ra ngoài cái hộp một cách không kiểm soát hoặc hoàn toàn vô tư mà không ai biết.
Cần không? Cần. Tốt không? Có, đôi khi. Nhiều hay ít? Hỏi Chúa đi!
Nó tuỳ thuộc vào điều gì? Hỏi Chúa tiếp.
Vậy nó có cần không? Cái sự phức tạp ấy? Chả lẽ tui trả lời là “á đù”.
Này. Think about it. Và khi think about it. You become extremely complicated. Không tin à? Thử đi.
Complicates và Simplicity. Với tôi, và như nhiều người vẫn thường nói – là cách nhìn và cách sống. Nhưng tôi, một cách thật giản dị và sung sướng, mới nhận ra, Simplictiy không kêu gào mà ra được. Nó sinh ra từ nhận thức và tư duy sau những cú shock nào đó, hơn là hô hào: chúng mình simplified nó nhé, nào cùng làm nào, hò dô ta nào,… – meaningless.
Một lối sống và suy nghĩ simplicity. Đôi khi ta chợt nhận ra: cô ấy, anh ta sao đơn giản quá vậy? Tổ chức đó sao thả lỏng quá vậy? Sự đơn giản, thả lỏng, thành thật tới mức vô tâm nào đó, tới mức ta cảm thấy lo lắng.
Nhưng có chắc, below the surface, things are just simple as we see.
Chúng ta có thể nhìn thấy và chỉ nhìn thấy cái chúng ta nhìn thấy. Chúng ta không nhìn thấy cái chúng ta không nhìn thấy – đương nhiên, vì nó chẳng thể hiện ra. Nhưng chúng ta, khi thực sự đặt trái tim và suy nghĩ về người đó, điều đó, chúng ta sẽ cảm thấy.
Với tôi, mọi sự simplicity đáng ngưỡng mộ đều đặt nền tảng trên một quá trình complicated mà ở đó, con người hay quy trình đó, đã phải trải qua những giây phút phức tạp và rối rắm tận cùng của chịu đựng, để nhận ra rằng, nothing really matter so be true, be frankly, be simple but be wise.
Tôi nói nhảm. Sure. Vì đang cắm cúi làm, chợt một số hình ảnh và cảm xúc rất thường xuất hiện lại vừa đi dạo qua trong mớ bòng bong những legal, figures, articles, deals, plans,… và tôi cảm thấy thật dễ chịu vì cái sự annoy của cái vừa đi dạo qua đó.
Simple và just simple tới mức nó giúp tôi cười, slightly but brightly. Tôi vội draft lại ngay cảm nhận và suy nghĩ của mình bật ra từ đó.
Có thể sự simple đó với bạn là risky, là unstable, là chưa đủ cho một longterm plan. Thì, bạn, nếu bạn thực sự yêu thương, quý trọng, thích thú với người-vật-sự kiện-quy trình-tổ chức đó, thì hãy suy nghĩ, đúng – being complicated in the most simply way – để xem nếu mình involve vào cuộc sống/quy trình đơn giản đó, mình sẽ làm gì để giữ such beauty of simplicity.
Phải thật lòng yêu và trân trọng trước đã, rồi hay đánh giá it’s lack of or abundant of simplicity.
Draft vậy đã. Làm tiếp đã.
Một bài viết rất hay và đúng với những suy nghĩ của mình! Đơn giản không chỉ là đơn giản mà nó là đỉnh cao của sự hoàn thiện. Để được đơn giản như chúng ta đang nhìn thấy thì đúng là đã trải qua những lần rất phức tạp (complicated). Không nói về một tổ chức như Cannon, Sony, GE… vì nó quá lớn và vĩ đại rồi, nói riêng về cá nhân mình. Đôi lúc mình tự hỏi tại sao lại có thể luôn luôn cười mặc dù trong lòng biết rằng ai đó/ điều gì đó đang làm mình buồn và suy nghĩ. Mình đã phải đấu tranh giữa cái này và cái kia, nếu xét về tâm lý bình thường thì mình sẽ hành động theo cái kia, nhưng cuối cùng mình lại chọn cái này vì nó là cái mình nên chọn nhất và tất nhiên cũng mang lại kết quả tốt nhất! Đơn giản chỉ là sự lựa chọn.
Chúc bạn một buổi tối tốt lành nhé!