Quá khứ, hiện tại và tương lai phía trước. Đó là 3 khúc bất biến của mỗi đời người.
Chúng ta thường ra quyết định cho hiện tại để tới tương lai mỉm cười về quyết định đúng đắn, hay tiếc nuối nói câu “giá mà”. Thực ra thì nhiều trường hợp không như thế, chúng ta thường tìm lý do excuse. Tại anh không hiểu tôi, tại họ đã làm thế, vì điều đó xảy ra nên tôi đành làm vậy, tại bởi vì rằng thì là mà …
Mọi thứ, đều có thể excuse vì quá khứ. Bởi quá khứ là những hình ảnh chúng ta nhìn thấy qua gương chiếu hậu khi đang đi xe về phía trước. Vấn đề là gương có xịn nhứt cũng chỉ làm hình ảnh xa ra một chút, chậm đi một chút. Và tất cả ta nhìn thấy qua gương chiếu hậu, chỉ là một phần của tất cả những gì diễn ra phía sau ta.
Quá khứ rất poweful, tới mức mà không ai dám tự tin nói “I know what I did, I know how things happened, I’m pretty sure they did it that way.”
Bỏ qua câu chuyện về quá khứ và những excuse đi. Vì tôi muốn nói tới 1 điều khác. Một điều có ý nghĩa hơn nhiều. Đó là tương lai. Có ai định nghĩa dùm tương lai là gì được không.
Có, sách nói, film nói: tương lai là bất định, tương lai là không kiểm soát, tương lai là những gì sẽ xảy ra mà ta không có nhiều hơn 1% cơ hội dự báo. Nhiều người may mắn thở phào khi dự báo của mình về tương lai chợt đúng 99,99%. Nhưng chắc chắn họ cũng vã mồ hôi bởi dự báo đó dựa trên những giả định của giả định từ những giả định đặt trên những giả định – giả định nhiều lớp và họ chẳng có cơ may kiểm soát mức độ chính xác của giả định.
- Ai giả định có động đất ở nhật? Ai giả định các tình huống để xây dựng các phương án dự phòng làm mát lõi Uranium ở Fukushima?
- Ai giả định cuộc sống mọi người đều tốt, để mình tự làm điều mình muốn, không ảnh hưởng người khác?
- Ai giả định, cô ta, hắn ta là kẻ vô tâm, nên ta quyết định làm như vầy để trả đũa điều vô tâm đó
- Ai giả định hạnh phúc sẽ tới nếu quyết tâm tìm
- Ai giả định mình vừa làm đúng và vì thế việc tiếp theo dựa trên cơ sở việc đó có dưới 10% cơ may sai
- Làm sao tôi giả định những điều tôi nghĩ là đúng để viết được một bài đủ nhảm
Tương lai là bất định, nhưng ta có thể căn chỉnh hành vi và cuộc sống để tạo sự tiệm cận gần nhất giữa việc ta làm với tương lai. Tôi, bạn, chúng ta có thể chẳng có thói quen lập kế hoạch, nhưng nhiều người khác rất thích lập kế hoạch, họ lên kế hoạch chi tiết 3 năm, 5 năm, bổ nhỏ ra từng năm, từng tháng, thậm chí mỗi ngày. Để rồi biết, tuần tới sẽ phải làm gì, 4 tuần nữa phải có gì, 5 tháng nữa phải ra sao.
Đoạn này quan trọng hơn: nếu không đạt được, không ra vậy, thì phải điều chỉnh gì. Đó là căn chỉnh để tìm điểm tiệm cận. Vô thức đưa ta đến tương lai ta mong muốn nếu ta thực sự muốn tới đó bằng cả trái tim.
Dù mục tiêu đó là sự nghiệp, là công việc, hay là một người phụ nữ/đàn ông mà bạn dành một tình yêu vô cùng lớn. Hãy hỏi mình, đó có phải là tương lai bạn muốn hướng tới. Công việc đó có phải là điều bạn có khả năng làm và muốn làm. Người ấy có là người bạn yêu bằng cả trái tim, yêu hơn hết thảy, dám đánh đổi hết thảy, dám từ bỏ hết thảy, có “mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ”,
Khi đó là điều bạn thực sự muốn, làm kế hoạch và luôn sẵn sàng điều chỉnh là cách đưa bạn tiệm cận tới tương lai nhất, để một lúc may mắn của cuộc sống, bạn có thể phát khóc vì nhận ra mình đang chạm vào đúng tương lai mà mình từng mong ước.
Lúc đó, hãy enjoy nó? Tất nhiên, nhưng hãy nhớ, quá trình bạn tới đó, những gì bạn hy sinh, vượt qua, nỗ lực cũng đã tác động làm thay đổi chính bạn, và trong nhiều trường hợp thì thay đổi luôn cả bạn. Khi những giá trị và niềm tin gốc trong bạn thay đổi, ấy là lúc tương lai của bạn – hay đúng hơn, tương lai bạn thực sự muốn tiệm cận sẽ thay đổi. Vì thế có những người tìm kho báu và cay đắng nhận ra kho báu mình vừa tìm được, không có niềm vui mà mình theo đuổi. Không có hạnh phúc mà mình tưởng tượng sẽ xuất hiện cùng với kho báu.
Tôi không phải lão già U50, tôi không đi nhiều, chẳng va chạm nhiều, tôi đang thất thểu sờ mó tìm tương lai tiệm cận, tôi đang nghuêch ngoạc vẽ tương lai với quá nhiều hướng đi và mục tiêu đối lập, ở đâu là tiệm cận hay chẳng đâu là tiệm cận ngoài nơi tôi đang đứng.
Cho nên, tôi không chắc tôi đúng, tôi không chắc mớ tư duy lộn xộn và hổ lốn đầy ngoằn nghèo này có ý nghĩa gì.
Nhưng tôi tin, tương lai tiệm cận là vô định, nhưng lại có thể rất rõ ràng khi ở đó có điều bạn muốn làm, có người bạn muốn ôm, có niềm vui và hạnh phúc không thể định nghĩa nhưng đủ mạnh và ấm áp để trái tim có thể gượng dậy mỗi lần kiệt sức khuỵu xuống bởi thấy điểm tiệm cận sao nghe như vô cực – mà thực sự đó là vô cực.
Nếu tôi dừng ở đây, ai đó đọc sẽ bảo: phí thời gian, viết cái gì mà cuối cùng chẳng hiểu nó viết cái gì, mất thời gian đọc.
Nếu vậy, tôi sẽ chốt rằng: tương lai của ta là điểm tiệm cận mà ta có thể tự đưa cuộc đời mình tới, tiệm cận với mơ ước. Và, nếu như ta hoạch định kế hoạch thật sự, chi tiết, bằng trái tim và tất cả trái tim, bằng sự sâu sắc và khao khát đạt được, một ngày may mắn, tương lai sẽ gập xuống một chút để chạm vào cuộc sống của ta. Hãy cứ yêu, bởi yêu đó là nguồn pin không bao giờ cạn nuôi sống bản kế hoạch cuộc đời.
Archive for Tháng Ba, 2011
The Value of Simplicity
Tôi chưa bao giờ đọc cuốn Simplicity hay bất kỳ cuốn sách nào nói về Simplicity. Tôi chỉ nghĩ có thể cảm nhận được nếu người ta viết thì người ta có thể viết gì, khuyên gì.
Tôi thấy sự phức tạp trong suy nghĩ, trong những process nhằng nhịt, móc nối, dính nhớp nháp như màng nhện của từng con người và của mỗi tổ chức.
Sự nhằng nhịt và dính nhờ nhờ ấy đảm bảo cho mỗi con người và tổ chức rằng không có ai, không có hành động nào tự do vượt khuôn khổ, tự do vọt ra ngoài cái hộp một cách không kiểm soát hoặc hoàn toàn vô tư mà không ai biết.
Cần không? Cần. Tốt không? Có, đôi khi. Nhiều hay ít? Hỏi Chúa đi!
Nó tuỳ thuộc vào điều gì? Hỏi Chúa tiếp.
Vậy nó có cần không? Cái sự phức tạp ấy? Chả lẽ tui trả lời là “á đù”.
Này. Think about it. Và khi think about it. You become extremely complicated. Không tin à? Thử đi.
Complicates và Simplicity. Với tôi, và như nhiều người vẫn thường nói – là cách nhìn và cách sống. Nhưng tôi, một cách thật giản dị và sung sướng, mới nhận ra, Simplictiy không kêu gào mà ra được. Nó sinh ra từ nhận thức và tư duy sau những cú shock nào đó, hơn là hô hào: chúng mình simplified nó nhé, nào cùng làm nào, hò dô ta nào,… – meaningless.
Một lối sống và suy nghĩ simplicity. Đôi khi ta chợt nhận ra: cô ấy, anh ta sao đơn giản quá vậy? Tổ chức đó sao thả lỏng quá vậy? Sự đơn giản, thả lỏng, thành thật tới mức vô tâm nào đó, tới mức ta cảm thấy lo lắng.
Nhưng có chắc, below the surface, things are just simple as we see.
Chúng ta có thể nhìn thấy và chỉ nhìn thấy cái chúng ta nhìn thấy. Chúng ta không nhìn thấy cái chúng ta không nhìn thấy – đương nhiên, vì nó chẳng thể hiện ra. Nhưng chúng ta, khi thực sự đặt trái tim và suy nghĩ về người đó, điều đó, chúng ta sẽ cảm thấy.
Với tôi, mọi sự simplicity đáng ngưỡng mộ đều đặt nền tảng trên một quá trình complicated mà ở đó, con người hay quy trình đó, đã phải trải qua những giây phút phức tạp và rối rắm tận cùng của chịu đựng, để nhận ra rằng, nothing really matter so be true, be frankly, be simple but be wise.
Tôi nói nhảm. Sure. Vì đang cắm cúi làm, chợt một số hình ảnh và cảm xúc rất thường xuất hiện lại vừa đi dạo qua trong mớ bòng bong những legal, figures, articles, deals, plans,… và tôi cảm thấy thật dễ chịu vì cái sự annoy của cái vừa đi dạo qua đó.
Simple và just simple tới mức nó giúp tôi cười, slightly but brightly. Tôi vội draft lại ngay cảm nhận và suy nghĩ của mình bật ra từ đó.
Có thể sự simple đó với bạn là risky, là unstable, là chưa đủ cho một longterm plan. Thì, bạn, nếu bạn thực sự yêu thương, quý trọng, thích thú với người-vật-sự kiện-quy trình-tổ chức đó, thì hãy suy nghĩ, đúng – being complicated in the most simply way – để xem nếu mình involve vào cuộc sống/quy trình đơn giản đó, mình sẽ làm gì để giữ such beauty of simplicity.
Phải thật lòng yêu và trân trọng trước đã, rồi hay đánh giá it’s lack of or abundant of simplicity.
Draft vậy đã. Làm tiếp đã.
Phản hồi gần đây